Thư cho con - ngày đầu tiên đi học
8:32', 25/8/ 2006 (GMT+7)

Ngày 5-9 mới là ngày “Toàn dân đưa trẻ đến trường”- Ngày khai giảng của tất cả học sinh trên cả nước. Nhưng với con của mẹ - ngày khai giảng lại đến sớm trước đó cả gần nửa tháng rồi. Vì, năm nay con vào lớp Một - Nấc thang đầu tiên trong số 12 nấc thang, để đưa con vào đời. Có thể sau này con sẽ học đại học, thậm chí cao học, để trở thành những kỹ sư, bác sĩ. Hoặc, con chỉ là một công nhân lành nghề bình thường như bao người lao động bình thường khác. Nhưng, đó là chuyện của tương lai, mẹ không quan trọng. Giờ mẹ chỉ có quan tâm đến một điều: nay con đã vào lớp một.

Ngày lên trường nhận cô, nhận lớp, con tung tăng trong tay cha, tay mẹ. Con nô nức ngay từ buổi sáng sớm. Áo trắng, quần xanh, chân đi giày, con líu lo: Mẹ ơi, con đã lớn rồi phải hông mẹ? Con đã vào lớp 1 rồi mà. Chiều hôm trước con đã đi khoe khắp xóm: ngày mai cháu vào lớp 1.

Vào lớp của con, 40 học sinh- ngơ ngác như những chú chim non lần đầu tập bay, chấp chới vẫy đôi cánh yếu ớt trước khi có đủ sức mạnh bay thẳng vào trời xanh. Những đôi mắt trong veo, tròn xoe mở to như nuốt lấy những lời của cô giáo dặn dò. Cô đứng trên bục giảng, giọng nhỏ nhẹ, chẳng khác nào những cô tiên trong chuyện cổ tích. Nhưng cô không mặc váy, không có cánh bay, không có đũa thần nhưng những cô tiên con vẫn xem trong phim hoạt hình: Cô giáo thướt tha trong bộ áo dài.

Cha mẹ ngồi đó, nắm chặt tay con. Mẹ thủ thỉ với bao yêu thương trìu mến: “Con ơi, con đã vào lớp một rồi đấy. Nhớ nghe lời cô giáo, hòa nhã với bạn bè. Vào lớp một, nghĩa là con đã lớn, không được khóc nhè như ở nhà hay những lần đi mẫu giáo”. Con nhìn quanh, mẹ cũng nhìn quanh. Mẹ con ta cũng giống như mẹ con của các nhà khác: Con hào hứng, đôi chút sợ sệt vì lạ trường, lạ cô giáo. Cha mẹ vừa vui, vừa âu lo: rồi đây con sẽ học hành ra sao? Học giỏi hay là học sinh cá biệt?

“Phải đến khi con học xong hết cấp mới hết lo. Mới biết rằng con học được hay không học được, khả năng tư duy của con. Rồi con lớn chừng nào mẹ lại lo chừng nấy. càng lớn, nỗi lo càng lớn hơn”- ngồi trong lớp với con, mẹ lại nhớ đến lời của bà ngoại thủa trước. Giờ, khi đã là mẹ, dẫn con lần đầu đến lớp, mẹ mới hiểu hết những âu lo đó. Thời mẹ đi học, không như con bây giờ. Đâu có xe máy đắt tiền hay ô tô, mẹ và biết bao cô chú thời đó chỉ đi bộ, hoặc sang lắm thì ngồi trên xe đạp cọc cạch. Rồi những lần bà ngoại lấp ló ở cửa lớp, nhẩm học cách đánh vần của cô giáo để về dạy con cho đúng hơn… Ôi, cái thời xưa đó, thoắt đã mấy mươi năm rồi. Thời đó, bà ngoại trẻ bằng mẹ bây giờ, mẹ bằng tuổi con. Giờ, tóc ngoại đã điểm bạc, lưng đổ theo chiều cong của hình đồ thị đi xuống…

Thời của con - mẹ đã khác xa với thời của mẹ- bà ngoại. Vào lớp một, con đâu phải học đánh vần mà đã biết đọc, biết viết, biết làm toán từ 1 đến 10. Cặp sách của con đẹp đẽ, có tay cầm như  va li để kéo cho đỡ nặng. Thời mẹ, cặp sách đôi khi chỉ là chiếc túi may từ vải bố, chiếc ba lô cũ của ông ngoại ở chiến trường, trong cặp chỉ có vài cuốn sách vở  nhẹ tênh, chứ không nặng như của con bây giờ… Các môn học cũng ít hơn. Tiếng cô giáo của con đưa mẹ về thực tại “ngày 28 tháng 8 tới, các em sẽ làm bài kiểm tra chất lượng đầu năm”. Mẹ nắm chặt đôi bàn tay nhỏ của con: Con của mẹ ơi, cố lên con nhé. Thời của con học vất vả hơn mẹ nhiều.

Lâu nay, mẹ cứ nghe trên các phương tiện truyền thông về bệnh thành tích trong giáo dục. trò học không nổi nhưng vì thành tích, thầy cô đều cứ nâng điểm cho học trò để được tiên tiến, lên lớp. Cả lớp có đến 80-90% học sinh đều xếp loại khá, giỏi. Tỷ lệ đậu tốt nghiệp các trường đều đạt ở mức trên 90 %. Nhưng thực tế, lại có những cô cậu học trò học hết lớp 5 vẫn cầm vở đọc ngược vì không biết chữ. Căn bệnh thành tích trong giáo dục lâu nay giờ như cái ung nhọt đã vỡ, để lại hậu quả thật nặng nề, làm nặng lòng những ai tâm huyết với nền giáo dục nước nhà, làm cho những người có con lần đầu cắp sách đến trường như mẹ âu lo: liệu con mình có rơi vào những trường hợp như thế?

Năm đầu tiên con vào học, cũng là năm đầu tiên ngành giáo dục với sự lãnh đạo của Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân đã khai hỏa “cuộc chiến chống thành tích ảo”. Năm học này, nhiều nơi trên cả nước đã chủ trương học đến đâu, đánh giá kết quả đến đó, không chạy theo thành tích. Có lẽ, còn phải mất nhiều thời gian để chữa lành căn bệnh trầm kha đó. Nhưng mẹ tin: con của mẹ rồi sẽ được may mắn học theo năng lực của chính con.

Mẹ không mong con đậu điểm cao bằng cách được chép bài của bạn. Bài văn của con được 9, 10 trong khi thực chất con chỉ đạt điểm trung bình. Điều ấy có nghĩa lý gì khi nay mai con lớn, con viết một bức thư cho người yêu với đầy rẫy lỗi chính tả?

Những lo lắng của mẹ quá xa rồi chăng? Con có thể không hiểu hết những điều mẹ muốn nói. Thì con ơi, điều mẹ muốn nói với con trong năm đầu tiên con cắp sách đến trường: hãy trung thực trong học tập. Con hãy gắng chăm chỉ và học bài làm bài theo khả năng của mình. Một điểm 5, điểm 6 của con tự làm bằng chính tư duy của mình, đối với mẹ còn quý giá gấp vạn lần những điểm 9, điểm 10 con khoe mẹ bằng cách nhìn bài của bạn.

Vì trên hết, mẹ muốn con trở thành người trung thực.

Học ngoan, con nhé. Hãy cố lên.

  • Hoàng Lan
In trang Gửi phản hồi

CÁC TIN KHÁC >>
Thư cho người em gái xứ Bắc  (23/08/2006)
Hương ngọc lan trong mùa hội võ  (02/08/2006)
Gởi hương lên trời  (26/07/2006)
Chiếc gáo dừa  (25/07/2006)
Nước mắt nhà nông  (05/07/2006)
Quy Nhơn, những ngày nắng…  (28/06/2006)
Bao giờ đảo xa…  (23/06/2006)
Thư của một người khách lạ  (19/06/2006)
Mùa diều về…   (25/05/2006)
Khát vọng chim yến   (16/05/2006)
Quy Nhơn và màu tím bằng lăng   (26/04/2006)
Tour Quy Nhơn của tôi  (09/04/2006)
Bay cao lên những cánh diều...  (03/04/2006)
Ba mươi năm ấy, bây giờ...  (31/03/2006)
Hoa cho mọi ngày   (08/03/2006)